Saturday, October 22, 2016

Lối về nhà vẫn luôn ngắn nhất

Lối về nhà vẫn luôn ngắn nhất
Tác giả: Hoàng Thị Ái Tuyên. facebook: Ruồi Trâu.

Quan điểm: yêu thương không chỉ là máu thịt

Nguồn. blogradio.vn  http://blogradio.vn/blog-family/loi-ve-nha-van-luon-ngan-nhat/209112
 
***

Quảng Bình hôm nay mưa lắm mẹ ạ, trời cứ mưa xối xả từng hồi cho con đường đến trường cũng thêm mỏi mệt. Tiếng mưa, tiếng côn trùng mới buồn làm sao. Không có con chim đa đa hót lời nỉ non, than trách cô gái “sao không lấy chồng gần mà đi lấy chồng xa” nhưng vẫn nghe tiếng lòng mình buồn đến thế.

Ngày con bước về nhà chồng, dù cố giấu đi niềm vui của hạnh phúc được chung bước bên người mình yêu bao nhiêu năm để giữ nét mặt cho giống cô dâu về nhà chồng thì cũng không khó nhận ra vẻ rạng ngời không chút e ngại của cô gái đất Quảng về xứ Nghệ. Con nghĩ rằng mình sẽ vui, sẽ hạnh phúc biết bao khi tìm được bến đỗ của đời mình, nhưng thay vào đó con lại bỡ ngỡ vô cùng.

Cuộc vui đến buổi chiều tàn, khi những lời chúc mừng đã dần lắng xuống, khi con bắt đầu lên xe hoa ai cũng rưng rưng. Con bật khóc vì đó là điều con chưa từng nghĩ đến.

Hạnh phúc mà con có được ngày hôm nay phải trải qua bao sóng gió mới có được, nhưng sau tất cả chúng con lại thuộc về nhau như định mệnh trời sắp đặt, sao con phải khóc?

Đêm đến, đêm đầu tiên về nhà chồng, mọi thứ xung quanh khác lạ, cả những âm thanh đến từng góc nhỏ trong phòng, tự nhiên con buồn, một cảm giác không tài nào định hình nổi. Lần đầu tiên được ở bên chồng mà con thấy như một mình, thấy mình như trẻ lạc. Con khóc ngon lành mà không rõ lý do là gì. Nhớ nhà? Chắc không phải. Đến bây giờ con cũng chẳng lý giải được điều này. Chỉ biết rằng đêm hôm đó con đã khóc thật nhiều.

Sáng hôm sau con hẹn giờ dậy thật sớm, con phải làm dâu, đâu còn được say sưa ngủ nướng như ở nhà. Mọi hành động đều trở nên dè dặt, khép nép, và con mệt mỏi vì điều đó. Nhưng mẹ đã bảo “con mệt thì cứ ngủ nghỉ thoải mái, không cần cố gắng dậy sớm làm gì”, lúc ấy con mới nhẹ nhõm làm sao.

Rồi con cũng dần quen với gia đình mới mà mình có được. Chồng con cũng lại đi làm xa. Lúc đầu con thấy trống trải bơ vơ. Nhưng bố mẹ đã chăm sóc con hơn con từng thấy ai đó chăm sóc con gái mình. Từ những lần bố mẹ chia nhau kiếm lá thuốc cho con lúc con bị ốm cho đến lúc con nghén thèm quả này trái kia bố mẹ đều đáp ứng đủ đầy như các chị con từng làm vậy với em mình. Có buổi trưa con dọn cơm ra chẳng thấy mẹ đâu, đợi một lúc mẹ mới về trên tay là những quả ổi chín vàng óng mượt. Mẹ nói vui “giờ họ nghỉ trưa mẹ thấy chỗ bờ rào có mấy quả, hái về cho con vì thấy con tha thiết quá”. Con cười, đón nhận mấy quả ổi như trân quý một điều gì nhỏ nhoi bình dị nhưng thân thương vô cùng.

Gần sinh, con đòi về nhà ngoại, ở đó có chồng con, có bố mẹ đẻ của con. Nhưng vì điều kiện nên con ở với nội, bố mẹ hiểu nên cố gắng không làm con bận lòng. Con chờ ngày làm mẹ trong những nỗi lo sợ bộn bề, có những đêm con mơ thấy ác mộng. Mặc dù mang thai 9 tháng cũng đã làm mẹ nhưng với con khi chưa lên bàn sinh nghĩa là con vẫn là cô gái đầy hoang mang và yếu đuối khi nhắc đến hai từ làm mẹ, mẹ ạ. Con sợ vô cùng vì con đã từng tận mắt chứng kiến chị con sinh nở khó khăn như thế nào. Con buồn con không thể về nhà mẹ đẻ.

Rồi ngày ấy cũng đến, ngày con đau nỗi đau xác thịt lớn nhất của người phụ nữ, ngoại ở xa, may mà chồng về kịp. Nhưng cũng lúc ấy con nhận ra nỗi lo bỏ thừa! Bố, mẹ, chị, chồng đã chăm con như chăm một đứa con gái non nớt lần đầu làm mẹ, mọi việc đều diễn ra trong êm ấm, đủ đầy. Trong phòng sinh ai cũng tưởng đó là mẹ ruột con, chị con.

Thế nên dù cuộc sống bên bố mẹ êm đềm, con được chăm sóc tận tình yêu thương như một thành viên ruột thịt. Đến cả bộ quần áo của con có sờn, con chưa nhận ra bố mẹ đã bảo con sắm đồ mới đi rồi, đơn giản bố bảo “Nó chưa đi làm, không có tiền nên không giám sắm”. Bé Xu cũng được nâng niu yêu mến hơn tất cả những gì bố mẹ có trên đời. Nhưng con không thể vui vẻ thoải mái theo đúng nghĩa. Những nỗi buồn, mặc cảm cứ canh cánh trong lòng con. Con phải ở bên chồng con, và chồng con đang làm gần nhà ngoại. Ở đó có máu thịt của con, có tình yêu của con…

Rồi con cũng có một công việc tàm tạm, bố mẹ cũng rất vui tuy rằng con sẽ mang theo đứa cháu mình yêu hết lòng. Mẹ bảo chỉ có công việc mới khiến con người ta vui và thỏa mãn, nếu không con sẽ luôn thấy phụ thuộc, tù túng và mặc cảm buồn phiền. Con đi, đi đến nơi có chồng con và máu thịt của con. Nhưng con biết bố mẹ buồn, lúc ấy con hiểu tình yêu của bố mẹ cao thượng đến nhường nào. Nhưng biết làm sao được, công việc mà con ước một phần cũng để khoe cùng bố mẹ. Con muốn con dâu của bố mẹ phải là một đứa “ra hồn”.

Đêm chuẩn bị đi, con trằn trọc hơn cả lần con chuẩn bị về xứ Nghệ, và đêm ấy bố mẹ cũng chập chờn giấc ngủ. Mẹ thức giấc mấy lần sợ muộn giờ chuẩn bị cơm cho con ăn đi sớm.

Bố đưa mẹ con con lên tàu, bao nhiêu đồ đạc bố mẹ chuẩn bị như việc các phi hành gia sắp xếp mọi thứ để bay vào hành tinh khác dùng dần. Tàu chuyển bánh, bố gọi điện “Bố theo chuyển đồ không kịp để ý mẹ con Xu ngồi chỗ nào”. Tàu chạy nhanh quá, lần này con thấy xứ Nghệ cứ nhỏ bé xa dần như vệt sáng vụt biến tan. Lúc ấy con nghe nặng lòng, thật đấy mẹ ơi!

Đêm đầu tiên về nhà ngoại, con thấy có gì đó chạnh buồn. Những cuộc gọi của bố mẹ cứ liên hồi như ngày xưa bố mẹ đẻ gọi con lần đầu tiên xa nhà đi học. Sáng hôm sau mẹ bảo bố cả đêm không ngủ, dậy sớm nấu cơm nước xong ngồi sân hút thuốc mà mới 3h sáng. Con cảm giác mình mang phải tội gì tàn nhẫn lắm. Mỗi buổi sáng bố thường ngồi chờ bé Xu thức dậy, lúc đi làm đồng về bố đôi lúc chưa kịp rửa tay thay đồ đã muốn ẵm Xu khiến mẹ phải cằn nhằn “ông vô ý quá”. Bây giờ thì ông bà nhớ cháu, cháu nhớ ông bà. Giá mà nội ngoại ở gần nhau!

Ngày đầu tiên đến trường nhận việc, mọi thứ đối với con lạ lẫm quá chừng, con không hề quen biết ai, đã vậy con lại đặc chất cô gái miền quê xứ Nghệ bình dị mất rồi, nên có gì đó lạc lõng. Rồi trên đường về không hiểu sao con lại nghĩ “ở nhà cùng bố mẹ con oai hơn nhiều”. Chắc bố mẹ nghĩ con luôn là đứa khá giỏi. Con nghĩ vậy.

Một tuần xa nhà, nỗi nhớ cũng nhiều thêm, cả sự ray rứt khi nghĩ về bố mẹ. Rồi con ốm, nhưng đúng dịp trường cho nghỉ ba ngày. Con đấu tranh tư tưởng về hay không. Đường về nội xa quá, đi về cũng mất hai ngày đường, lại lúc con đang ốm chuyện đi đường xa không hề đơn giản. Nhưng một cuộc gọi của mẹ khiến con quyết tâm về. Nửa ngày đường mệt mỏi nhưng về đến nhà nhìn mâm cơm chào đón đầy thịnh soạn và niềm nở, mọi mệt mỏi như bị xua đi hết, con thấy mình vừa làm một việc đúng đắn và ý nghĩa vô cùng. Bé Xu nép vào ngực bà như muốn nói một tuần xa bà thật đáng sợ. Bố bảo chẳng có tiền bạc nào ý nghĩa bằng chuyến về nhà đầy cực nhọc nhưng thoáng chốc của con. Hàng xóm cũng tròn xoe mắt “Con dâu nhà ấy chắc rời nhà không sống nổi nên lại mò về”. Kệ mẹ nhỉ, con cũng nói đùa như thật “Tại cháu nhớ mẹ cháu nên về”. Ấy mà con nhẹ nhõm đi nhiều, bởi bố nói “bây về thế này tuy gấp gáp nhưng khiến ông bà vui lên nhiều, mai bây đi cũng không buồn như đợt trước, nếu được nghỉ ba ngày bây hãy cứ về thế này nhé”. Vâng, nếu có ba ngày nghỉ, đường về quê nội cũng sẽ không còn xa xôi vất vả như con từng nghĩ.

Ngoài trời cứ mưa, hướng về xứ Nghệ cũng mịt mờ theo làn mưa trắng xóa. Nhưng những phút giây ưu buồn này cho con hiểu nhiều hơn về cuộc sống, về đời người. Cũng nhờ tình yêu thương của bố mẹ con mới nhận ra cuộc đời con người không phải chỉ yêu thương nhau vì máu thịt, cứ chân thành và hết lòng ắt muốn mãi gắn bó cùng nhau. Như chuyện con quyết định xa mẹ cha để về gắn bó với người dưng con yêu thì con đã thoát ra định nghĩa “tình thân là máu thịt”. Không, tình thân không chỉ là máu thịt, mà là nơi con người biết yêu thương nhau và hết lòng vì nhau không toan tính. Dù khoảng cách có xa nhường nào yêu thương vẫn là lối về ngắn nhất.

© Hoàng Tuyên – blogradio.vn

Nguồn. blogradio.vn  http://blogradio.vn/blog-family/loi-ve-nha-van-luon-ngan-nhat/209112

Tuesday, October 18, 2016

Cây thuốc chữa bệnh về gan

Cây thuốc chữa bệnh về gan, kể cả ung thư thời kỳ cuối
Theo Web trẻ thơ

Đây là 1 bài thuốc chữa bệnh gan và ung thư của độc giả chia sẻ nhưng chưa được kiểm chứng, thông tin chưa được xác thực. Bạn đọc nên tìm hiểu kỹ trước khi sử dụng.
3 bệnh ung thư liên quan rõ ràng nhất với việc ăn uống
Vì 1 thói quen xấu, quý ông có thể "nạp" 70 chất gây ung thư/ngày
Tôi tên Hòa, 50t, sống ở thị trấn Lộc Ninh, Bình Phước. Khoảng 1 năm trước đây, sức khỏe tôi bỗng suy giảm, da bắt đầu vàng, bụng chướng, ăn uống không được như trước, sức khỏe yếu dần. Thấy hoài nghi về sức khỏe tôi lên bệnh việc Chợ Rẫy ở Hồ Chí Minh, sau một loại các xét nghiệm và kiểm tra các bác sỹ đã chuẩn đoán tôi có một khối u trong gang, và chuyển tôi thẳng vào Bệnh Viện Ung Bướu ở Bình Thạnh.
Tại đây các bác sỹ lại chuẩn đoán thêm một lần nữa tôi có khối u gang khoảng bằng 1 trái chanh và đang ở thời kỳ cuối. Cách duy nhất để cứu vãn tình hình đó là mổ lấy khối u, nhưng tỉ lệ thành công là 50%, cho dù ca phẫu thuật có thành công thì tôi chỉ sống được có vài năm .

Khi tôi và gia đình biết tin thì vô cùng tuyệt vọng và đau buồn, nhưng quyết định về nhà và không phẫu thuật, vì sức tôi cũng đã yếu dần.Tôi biết rất nhiều người mắc bệnh gan như tôi, nhưng bệnh gang có một đặc điểm là không có một biểu hiện bệnh lý nào biểu hiện ra bên ngoài nên người bệnh rất khó biết, kể cả các xét nghiệm và khám thông thường cũng không phát hiện ra, chỉ trừ những biện pháp khoa học kỹ thuật cao như CT, MRI…Đến khi người bệnh thấy biểu hiện bệnh lý phát ra bên ngoài thì đã quá muộn, cũng như tôi khi đã phát hiện ra là đang ở thời kỳ cuối.
Ban đầu tôi nặng 59kg, nhưng từ khi phát hiện bệnh, ăn uống dần không được, mỗi ngày chỉ uống được một muỗng sữa, chẳng thèm khát bất cứ thứ gì. Rồi dần dần tôi chỉ còn 39kg, gần như da bọc xương, và nói thẳng ra là chờ chết. Nhiều người bạn đã chỉ tôi dùng sừng tê giác để chữa bệnh. Cho dù gia đình tôi cũng khó khăn nhưng cũng ráng chạy mua một miếng nhỏ sừng tê giác bằng một đốt ngón tay út. Sừng tê giác chỉ mài uống được 7 lần nhưng bệnh tình hầu như không giảm.
Thật tình cờ, tôi đã được một người bạn chi một loại cây chữa bệnh gan vốn là gốc người Campuchia nhưng lớn và sinh sống tạị gần khu vực biên giới của Bình Phước. Người bạn này đã chỉ cho cây “ an xoa” vốn là một phương thuốc bí truyền của gia đình nhưng vì thương người, người bạn này đã chỉ tôi tận tình. Người nhà tôi tức tốc đi tìm cây “ an xoa” về sắt nhỏ, rửa sạch, phơi khô, sao vàng hạ thổ rồi đem nấu nước uống. Ban đầu thì nấu thành một chén nhỏ thật đặc cho tôi uống, sau đó lấy bã còn trong bình nấu loãng thêm 2 chén nữa.
Như vậy là một ngày tôi cố gắng uống được 3 chén thuốc, không giống như các cây thuốc nam khác, cây an xoa có vị rất dễ uống, thơm ngon, giống như trà. Khi uống vào bụng tôi cồn cào, sôi sung sục, như cảm giác bụng đói, hơi khó chịu. 3 ngày đầu uống thuốc, tôi bắt đầu đi ngoài, ban đầu phân vô cùng tanh hôi, và sệt sệt như người hay đi kiết. Tôi đi ngoài được 3 ngày như vậy, sang ngày thứ tư là bắt đầu đi phân bình thường, bắt đầu có cảm giác thèm ăn, nhìn bất cứ thứ gì cũng muốn ăn mặc dù trước đây không hề có. Giấc ngủ tôi cũng sâu và ngon hơn trước.

Lúc đầu tôi ăn được vài muỗng cháo, sau đó tăng lên một chén, 2 chén, rồi chuyển qua thèm cơm, rồi từ từ tôi đã ăn uống lại bình thường, da dẻ dẻ hồng hào, không còn vàng da như trước. Đặc biệt bụng tôi bắt đầu xẹp dần, thon gọn trở lại, Quá trình chuyển biến từ uống một muỗng sữa sang ăn cơm, da dẻ hồng hào, khỏe mạnh chỉ vẻn vẹn trong vòng 3 tháng. Người nhà tôi đã đưa tôi xuống Bệnh Viện Ung Bướu tái khám, thật không ngờ khối u trong gan đã biến mất, chỉ còn lại lớp bọc bên ngoài nhỏ như đầu ngón tay út. Các bác sỹ và người nhà tôi cũng hết sức ngỡ ngàng, bệnh tình tôi đã khỏi và khỏe mạnh trở lại.
Cây “ an xoa” quả đúng là thần dược, đã đưa tôi từ cõi chết trở về. Lúc này tôi mới biết quý sinh mạng của mình hơn, và thương những ngừoi cùng cảnh ngộ không may mắn gặp được thần dược như tôi. Từ khi phát hiện loài cây này, tôi đã chỉ rất nhiều người bệnh về gan như : viêm gan siêu vi B, C, ung thư gan, men gang cao, hay thậm chí những người hay đau lưng, nhức mỏi, da xanh, mất ngủ đều khỏi hẳn, kể cả những người tim hay mệt cũng giảm bớt.
Thêm một trường hợp khác cũng là người bạn tôi, bị chứng viêm gang C, da dẻ cũng vàng, bụng cũng chướng, kèm theo viêm đại tràng cấp mãn tính nhưng chưa đến mức nặng như tôi. Theo lời khuyên của bác sỹ, những người viêm đại tràng không nên dùng thuốc nam vì tính hàn trong thuốc nam vì thuốc nam có tính hàn. Nhưng người bạn tôi vẫn muốn dùng thử để chữa bệnh mặc dù không tin là mấy.
Thật không ngờ sau vài ngày sử dụng, bạn tôi cũng đi phân lỏng, sau đó đi phân bình thường, rồi từ từ da dẻ cũng hồng hảo, khỏe mạnh lại. Người bạn này chỉ mới sử dụng 1 tháng, nhưng viêm đại tràng đã dần hồi phục, không còn bị phân lỏng , và khỏe mạnh như người bình thường.
Như vậy không chỉ chữa bênh gan, mà an xoa còn chữa bệnh đại tràng cực kỳ hay, kể cả những người bịnh trĩ. Thật ra chức năng chính của cây an xoa là giải độc gan, viêm , sưng tấy ở hệ ruột. Ngoài chức này thì tôi chưa biết đến công dụng nào khác. Nhưng tất cả các bệnh về gan tôi chắc chắn với mọi người rằng tất cả các bệnh liên quan đến gan nó đều chữa được, kèm theo kích thích tuần hoàn, tiêu hóa cực tốt, ăn được, ngủ được. Ngoài công dụng chữa bệnh nó còn là một thần dược để làm đẹp da, nhiều chị em trở nên hồng hào, mặt căn tròn trông trẻ hơn rất nhiều.

Cận cảnh trái cây an xoa Tôi đã uống rất nhiều loại thuốc nam, không có cây nào dễ uống, khỏe mạnh, đẹp da, giảm mỡ gan, giảm mỡ bụng hiệu quả bằng cây an xoa. Trái của cây an xoa Nhờ ơn cứu mạng của cây an xoa, nên tôi đã cố gắng chia sẽ tất cả những gì tôi biết về loại cây này sẽ đến các bác, cô, chú, anh, chị, em gần xa.
Tại Bình Phước, loại cây này hiện nay đang được nhiều bà con dùng, cho dù bệnh , hay không bệnh đều dùng cây này nấu nước uống thay nước lọc hằng ngày. Nhưng chỉ một phần nào đó, vì cây thuốc quý này không phải ai cũng biết và tin dùng. Nhưng trong tương lai, bằng tấm lòng của mình tôi sẽ chỉ cho nhà nhà, người người đều dùng để bà con được khỏe mạnh, vui vẻ. Tôi mong các anh chị, cô chú, các bạn nếu ai trong tình cảnh như tôi có thể tìm đến loại cây này để chữa khỏi căn bệnh hiểm nghèo này.
Hiện nay tôi chỉ biết cây an xoa mọc ở khu vực tỉnh Bình Phước, nơi gần biên giới, và mọc hoang gần các đường mương. Nếu có cơ hội bà con cô bác có cơ duyên gặp được cây này và mang về sắc thuốc uống để chữa bệnh.
Chú ý: Do cây thuốc có nhiều cây na ná như nhau, có một loại cây rất giống với cây “ an xoa” từ lá, thân, cho đến bông, và cả trái. Tuy nhiên cây này mới ra trái có màu đen, chứ không màu xanh như cây an xoa và chưa biết có công dụng gì không. Mong bà con cần quan sát kỹ trước khi hái về uống. Trái cây an xoa có thể hơi ngứa, nên bà con nhớ bỏ trái, chỉ lấy lá, thân, cành để nấu nước uống mà thôi.

Nguồn Webtretho link: Soha http://m.soha.vn/song-khoe/cay-thuoc-chua-benh-ve-gan-ke-ca-ung-thu-thoi-ky-cuoi-20140404155357634.htm

Sunday, October 9, 2016

Có một mùa nấm tràm đi qua thương nhớ

   
Có một mùa nấm tràm đi qua thương nhớ

Sau những ngày hè nắng oi ả, khi những cơn mưa đầu mùa bắt đầu cũng là lúc những rừng tràm ở Huế mọc lên những cây nấm. Dân gian thì quen gọi đây là cây nấm tràm bởi lẽ nó mọc từ những cây tràm, dưới những thân gỗ mục, thảm lá chen lẫn đá sỏi.
Nấm tràm, hẳn loại nấm không mấy xa lạ ở những vùng đất như Phú Quốc, Quảng Trị, Quảng Bình. Nhưng ở xứ Huế dưới bàn tay chế biến cận thận của của “mệ”, các “O”, thứ quà rừng ấy lại thành những món ngon gợi thương gợi nhớ.
Có lẽ tuổi thơ của nhiều người ở những vùng quê nghèo xứ Huế không xa lạ gì với loài nấm này. Khi những cơn mưa dông, cơn mưa đầu mùa trút xuống, chỉ vài hôm sau dưới những cánh rừng tràm sẽ là những tai nấm tím tím mọc rộ lên. Đi hái nấm có lẽ là cái thú của nhiều người. Chả hiểu sao người ta có thể băng rừng, vượt suối hằng mấy tiếng đồng hồ để tìm những tai nấm xinh xinh. Nhiều khi đi muốn bở hơi tai, nào là muỗi là vắt, ấy vậy nhưng khi bắt gặp những tai nấm chen chúc dưới khóm lá cây, lẩn khuất trong những bụi cỏ cao, cảm giác như vỡ òa. Cũng có khi, đi “săn nấm” cả buổi chiều không có gì để rồi “trúng ổ” hái nguyên một làn nhựa đi chợ. Hái nấm trở thành một cái thú vui của nhiều người, để rồi sau những trận mưa, ngay từ tờ mờ sáng cả xóm lại í ới gọi nhau đi hái nấm.
Với những đứa trẻ quê, nấm tràm trở thành một nguồn thu nhập đáng kể, là thứ quà rừng mang lại cho chúng sách vở mới. Cẩn thận hái những tai nấm còn mới, ú na ú núc như những cây dù tím tím, loại bỏ sạch đất cát thế rồi mang ra chợ. Tùy theo mùa và độ hiếm của nấm mà giá cả có sự chênh lệch khác nhau từ 6-20.000 đồng. Một buổi hái nấm, nếu gặp nhiều nhiều sẽ mang lại cho những đứa trẻ từ 100-150.000 đồng. Để rồi nấm theo các mệ, các O rời quê vào thành phố trở thành đặc sản.
Người không ăn được nấm tràm sẽ rất chán ghét bởi nó rất đắng. Đắng đến nỗi, sau khi ăn uống nước trở thành một cực hình bởi lẽ nó quá đắng. Chế biến làm sao để nấm vẫn ngon, giòn nhưng không đắng quả thật kì công. Nấm sau khi làm sạch được ngâm ngay vào nước muối vài giờ. Sau đó, chúng được luộc lên với một chút muối, để sôi khá lâu rồi xả bằng nước lạnh. Lặp đi lặp lại hai lần, một lần khi xả vắt kiệt nước. Với thứ nấm sau khi sơ chế như vậy sẽ được dùng để xào lên, nấu canh, nấu cháo và chế biến ra nhiều món khác. Nấm tràm lại cực hợp khi nấu chung với rau lang. Thiên nhiên ban tặng, khi những cơn mưa bắt đầu cũng là lúc những cây rau khoai lang vươn dài đọt non. Hái một nắm rau non, một ít nấm rừng, nhiều khi chỉ cần xào chung với nhau kèm một ít tóp mỡ. Ngon ngon, bùi bùi, giòn giòn lại kèm vị đăng đắng nhẹ, ngọt thanh ở cổ họng, thế thôi cũng hao cơm lắm.

Không chỉ ăn no, ngày nay phải ăn ngon, ăn khỏe. Cũng có lẽ vì như vậy nên cách chế biến nấm tràm cũng đa dạng hơn, phục vụ những vị khách khó tính. Nấm tràm xào hải sản, nấm tràm xào tôm thịt, nấm tràm nấu cháo… nhưng tựu chung vẫn không thế thiếu hai nguyên liệu chính là nấm tràm và rau khoai.
Vào những lúc hái được nấm nhiều, gặp nắng to, cách chế biến hay nhất đó chính là phơi khô. Nấm sau khi phơi khô thường dùng để xào. Thay vì những cây nấm tim tím, nấm bây giờ chuyển thành màu nâu nâu ấn tượng. Khi xào lên, cái vị đăng đắng không còn mà thay vào đó là cảm giác dai dài, bùi bùi, thơm thơm.
Nấm tràm đã đồng hành với nhiều người qua thời gian khó, đôi khi người ta thưởng thức nấm như để nhớ về một ngày xưa xa xăm. Nấm đắng nhưng với những người nghiền, nấm tràm trở thành thứ đặc sản không thể bỏ được. Với những người con xa quê, tới mùa nấm lại í ới gọi người nhà đóng thùng gửi đi mong được thưởng thức chút ít thứ đặc sản của trời đất hiếm khi được nếm lại.



Nguồn: Anh Thư . Báo sống mới.